Leo núi lửa Yufudake hùng vĩ, cảm nhận sự yếu đuối và bản năng sinh tồn (Phần 2) - Waku Waku

Explore, Experience
Enjoy Japan

Leo núi lửa Yufudake hùng vĩ, cảm nhận sự yếu đuối và bản năng sinh tồn (Phần 2)

Du lịch

Leo núi lửa Yufudake hùng vĩ, cảm nhận sự yếu đuối và bản năng sinh tồn (Phần 2)

Sau khi chinh phục được ngọn núi Yufudake cao hơn 1500m, mình và người bạn đồng hành vội vã bắt đầu hành trình xuống núi.

Min Min

Min Min

Published on 28 May 2020, 12:00

Bọn mình nhận ra phải mất 2 tiếng mới xuống được điểm xuất phát ban đầu, trong khi khu rừng đang dần chìm trong đêm tối và chiếc điện thoại chỉ còn 1% pin.

Chạy đua với mặt trời

Sương mù bắt đầu giăng xuống, khu rừng từ màu tím chuyển sang màu xám vẩn đục. Vì không thể định vị được đường đi bằng mắt nữa nên tụi mình quyết định dùng điện thoại còn sót lại 1% pin để bật đèn. Tụi mình vẫn cứ như thế, vẫn động viên cho nhau bằng lời nói bông đùa, những câu chuyện tích cực.

Chạy đua với mặt trời
Chạy đua với mặt trời

Và rồi bỗng dưng mình buột miệng nói trong vô thức:

- Ước gì có một đứa con trai ở đây nhỉ!

Thư ào đến ôm chầm mình một cái, cười và hét lên :

- Em là con trai nè chị, em không phải con gái đâu. Em đang ở đây với chị nè.

Mình cười phá lên vì bé Thư nghịch quá.

Sương mù bắt đầu giăng và khu rừng trở nên tối dần
Sương mù bắt đầu giăng và khu rừng trở nên tối dần

Và bây giờ mình ngẫm lại, cho dù lúc đấy mình vẫn cảm thấy lạc quan, rằng kiểu gì cũng xuống núi được, nhưng thực ra sâu trong tiềm thức, mình đã thất bại hoàn toàn trong việc chế ngự nỗi sợ hãi đang sôi sùng sục. Sau này được tiết lộ thì mới biết, là sau khi mình vô tình nói ra câu đấy xong, Thư đã biết được rằng mình đang rất sợ nên nguyên cả quãng đường dài sau đấy, Thư liên tục động viên mình bằng những câu chuyện vô cùng tích cực.

Gót chân

Trời bắt đầu tối đen, tối đến nỗi mình không thể nhìn thấy bàn tay của mình nếu không có ánh đèn. Chỉ có âm thanh của tán cây, tiếng rít kì lạ, tiếng thở gấp và tiếng bước chân vội nhưng đầy cẩn trọng của hai đứa. Mình đi trước, Thư đi sau cầm đèn soi đường cho cả hai. Trong những khoảng lặng, mình chìm đắm trong những suy nghĩ:

- Mình muốn gọi điện thoại cho cậu ấy nhưng có nên hay không?

- Tối nay ngủ lại thì trải áo mưa ngủ như thế nào cho êm, nếu ngủ thì cả hai đều ngủ hay thay phiên nhau ngủ?

- Nếu một trong hai đứa không may bị chấn thương thì sơ cứu như thế nào?

- Giờ mà gọi về cho nhà là kiểu chi ba má cũng sốt ruột, có khi nào hai đứa "nổi tiếng" ở APU (trường đại học tụi mình đang theo học) sau cái vụ này không, sao bộ đội lúc xưa gan thế, giờ mà gặp ma thì biết phải làm thế nào…

Và rồi tụi mình cứ tiếp tục đi.

Có một điều may mắn,đó chính là lúc tụi mình xuống núi và qua những đoạn đường như thế này thì trời vẫn còn đủ sáng
Có một điều may mắn,đó chính là lúc tụi mình xuống núi và qua những đoạn đường như thế này thì trời vẫn còn đủ sáng

Bên trái là vách núi bên phải là vực và một sợi dây thừng lỏng lẻo ngăn không cho rơi xuống. Dây thừng, đường mòn, những hòn đá, biển báo, mình cứ dựa vào đấy mà bước đi không hề do dự trước những ngã rẽ rất giống nhau mặc dù mình không thấy gì ngoài quãng đường được chiếu sáng vỏn vẹn 1m.

Chưa lúc nào mình tập trung như lúc này, chưa lúc nào mình lại tin vào bản thân mình như thế này, chưa lúc nào mình lại thành thật với chính bản thân như lúc này.

Thư bảo:

- Lúc đấy, em chỉ nhìn thấy mỗi gót chân của chị và chỉ biết tin vào nó thôi.
Điện thoại còn sót lại 1% pin. Đây là những gì chúng tớ thực sự thấy trong gần 2 tiếng đồng hồ
Điện thoại còn sót lại 1% pin. Đây là những gì chúng tớ thực sự thấy trong gần 2 tiếng đồng hồ

Le lói

Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời mình cảm thấy cực kỳ phấn khích khi thấy một chiếc xe ô tô chạy đằng xa mập mờ le lói, bé tí như đồ chơi và nghe thấy âm thanh của động cơ. Mừng rỡ ôm lấy nhau, soi đèn xung quanh không thấy tán cây nào nữa thì hai đứa mới chắc chắn đã ra được khu rừng một cách an toàn.

Xuống được đến điểm bắt đầu, lúc đấy là đã 19:30, tụi mình đánh liều vẫy đại một chiếc xe bất kỳ đi về hướng Beppu và may mắn được ngay một bác người Nhật vô cùng tốt bụng cho đi nhờ xe và hào phóng cho cả một gói bánh to vì biết hai đứa đang rất đói. Bây giờ nghĩ lại, vẫn cảm thấy ơn bác vô cùng.

Kết

Leo núi đợt này là một hành trình khó quên mà đã cho mình khám phá được những cảm xúc chân thực nhất của bản thân, ai quan trọng với mình, mình muốn gì và sợ gì, mình nhỏ bé trước mẹ thiên nhiên ra sao, mình thực sự yếu đuối và mạnh mẽ như thế nào,…và hiểu được tầm quan trọng của người bạn đồng hành.

Hè đến, nhất định mình sẽ chinh phục sườn phía Tây và viết tiếp những câu chuyện trải nghiệm của mình.

Mình và đỉnh phía Đông của Yufudake
Mình và đỉnh phía Đông của Yufudake

***Tip khi đi leo núi ở Nhật mà mình học được

1. Đồ dùng cần mang: đèn pin, pin sạc dự phòng, 1,5~ 2 lít nước và nước khoáng. Ưu tiên nước lọc, phòng khi bị thương có nước để rửa, áo mưa tiện lợi, một ít thức ăn, đồ sơ cứu cơ bản, điện thoại đầy pin,...

Vừa ăn cơm nắm vừa ngắm biển mây
Vừa ăn cơm nắm vừa ngắm biển mây

2. Gậy: Thường thì các cây gậy sẽ được đặt ở cổng xuất phát. Các cây gậy có thể vướng ban đầu nhưng sẽ có ích về sau, nhất là các đoạn dốc và những chỗ trơn trượt.

Đoạn đường dốc cần gậy
Đoạn đường dốc cần gậy

3. Thời tiết: không nên đi leo núi lúc trời âm u, vì khi leo lên đến đỉnh núi có thể sẽ có sấm sét nên rất nguy hiểm.

4. Luôn quan sát các dấu hiệu: cứ đi theo lối mòn nếu bạn không nhìn thấy các dấu hiệu. Dấu hiệu ở đây có thể là bảng chỉ dẫn, các ruy băng nổi bật được buộc lên các cành cây.

Dây ruy băng màu hồng đánh dấu đường đi
Dây ruy băng màu hồng đánh dấu đường đi

5. Nếu bạn quyết định leo núi Yufudake thì hãy đi vệ sinh ngay khi bước xuống trạm bus. Có một nhà vệ sinh công cộng dành cho những người leo núi ngay gần đó. Không có một nhà vệ sinh nào trên đường lên đỉnh núi cả.

6. Tìm hiểu thông tin trước khi đi: tra và cố gắng nhớ các từ vựng, Hán tự để có thể đọc bản đồ khi cần thiết.

Cố gắng nhớ các từ vựng để đọc bản đồ khi cần thiết
Cố gắng nhớ các từ vựng để đọc bản đồ khi cần thiết

7. Điều cuối cùng là giữ gìn vệ sinh và đừng vứt rác bừa bãi nhé!

Nếu có dịp viếng thăm Kyushu thì nhất định đừng bỏ lỡ Yufudake!

7
Min Min

Min Min

Life isn't perfect, but it has perfect moments

1 Comments

From the same author

Conquering the imposing volcano of Yufudake: Inner weakness sensed and survival instinct discovered (Part 2)

After reaching the top of Mount Yufudake which is more than 1500 meters in he...

Min Min Min Min · Travel · over 1 year ago

1
Conquering the imposing volcano of Yufudake: Inner weakness sensed and survival instinct discovered (Part 1)

Last autumn, when the school hadn’t started yet and the maple leaves were sti...

Min Min Min Min · Travel · over 1 year ago

0

Others also read

Got something wrong on our system. Please reload and try again!
Success action!