Mình và nỗi nhớ nhà ngày Tết - Waku Waku

Explore, Experience
Enjoy Japan

Mình và nỗi nhớ nhà ngày Tết

Học tập

Mình và nỗi nhớ nhà ngày Tết

Là ngày Tết đầu tiên kể từ ngày mình qua Nhật, và là lần đầu tiên mình hiểu thế nào là "nỗi nhớ nhà"

Tớ là Nhi

Tớ là Nhi

Published on 09 Feb, 12:00

Nếu bạn tò mò về những ngày mình mới sang Nhật và suy tư về nỗi nhớ nhà ngày Tết thì có thể đọc phần 1 của bài viết ở đây:

Nỗi nhớ nhà và sự ấm áp từ những người đồng hương nơi đất Nhật

Tết Dương đầu tiên mình ở Nhật vẫn là ở trong ký túc xá trường nên xung quanh có rất nhiều bạn Nhật trở về quê ăn Tết với gia đình. Không khí náo nức, hào hứng của các bạn khi sắp xếp đồ đạc, mua đồ biếu Tết, gọi điện cho gia đình tới ga tàu đón, kéo vali chuẩn bị về và chào nhau hẹn gặp sau Tết làm mình cũng muốn lao ngay về nhà để trang trí Tết với bố mẹ.

Tiệc Tết tại ký túc xá
Tiệc Tết tại ký túc xá

Tuy truyền thống, đồ ăn, cách ăn Tết của người Nhật có nhiều sự khác biệt với Việt Nam nhưng sự gắn bó, sum vầy gia đình ngày Tết là điều mà mình cảm nhận rõ nhất và thấy đâu đó hình ảnh mình cũng gia đình quây quần những ngày Tết. Chính vì vậy, từ hồi tết Dương mình đã có cảm giác hơi man mác buồn và nghĩ tới ngày Tết Việt Nam.

Giống như Việt Nam, ở Nhật cũn bắn pháo hoa đón Tết
Giống như Việt Nam, ở Nhật cũn bắn pháo hoa đón Tết

Tuy thời gian ăn Tết của người Nhật theo lịch Dương nhưng một người bạn Nhật của mình rất tinh ý và nhớ rằng người Việt thường ăn Tết Âm.

Chính vì vậy, vài ngày trước Tết, bạn ấy hỏi mình sắp tới Tết của người Việt rồi phải không, mình có buồn không. Khi mình gật gật đầu, rằng mình đang hơi nhớ nhà, nhớ đồ Việt một chút thì bạn ấy rút từ trong túi ra một chai nước mắm tặng mình.

Bạn ấy bảo, bạn ấy không biết nhiều về đồ Việt, chỉ biết nước mắm và phở của Việt Nam rất nổi tiếng nên đã mua tặng mình chai nước mắm để đỡ nhớ đồ ăn quê hương.

Một món quà nho nhỏ vậy thôi, một chút quan tâm vậy thôi mà khiến mình cảm động chẳng nói nên lời.

Tuy bạn bè quanh mình luôn ấm áp tới vậy nhưng mình vẫn luôn cảm thấy có chút gì đó trống vắng, thấy nhớ nhà thật nhiều, và nhớ cả những cuộc trò chuyện bằng tiếng Việt thật nhiều. Vài ngày sau Tết (vì Tết bọn mình vẫn đang trong thời gian thi), cộng đồng người Việt tại trường mình cùng nhau tụ họp, tổ chức một sự kiện nho nhỏ - "Tiệc Tết". Đó là một ngày thật đặc biệt với mình.

Ban đầu, mình háo hức tới ngày sự kiện chỉ vì nghĩ rằng sẽ được ăn những món ăn truyền thống ngày Tết cho thỏa nỗi nhớ nhà. Cũng vì mình là người trong đội phụ trách âm thanh - ánh sáng của chương trình nên ngoài đồ ăn ra, mình chắc sẽ không thể tận hưởng trọn vẹn chương trình.

Nhưng không, điều mình nhận về còn là sự ấm áp, là tình người nồng hậu, là sự yêu thương, đùm bọc lẫn nhau giữa người với người.

Dù hội trường tối đen, chỉ le lói ánh đèn sân khấu, mình thấy được những người bạn tựa vai nhau mà khóc lặng lẽ trong nỗi nhớ quê. Trong cái ánh sáng mờ mờ đấy, mình thấy bạn mình ôm người yêu mà khóc, dù bạn ấy vốn là một người con trai rất mạnh mẽ.

Dường như, vào khoảnh khắc ấy mình nhận ra, dù chỉ là 1 nhóm người Việt be bé nhưng chỉ cần vài tựa vai, vài cái ôm ấm áp mỗi khi khó khăn, khi nhớ nhà, chúng mình có thể vượt qua những tháng ngày khó khăn nơi đất khách quê người. Và, mình cảm nhận được cái vỗ vai an ủi ấm áp của một người bạn khi mình cũng bất giác khóc.

Và mình cảm thấy rằng, mình không một mình, rằng mỗi người con xa quê, mỗi người một câu chuyện, nhưng đều mang trong mình nỗi nhớ, tình yêu nhà tha thiết.

Người chị trên sân khấu hát lên bài "Tết Xa" một cách da diết, tràn đầy tình yêu thương cùng nỗi buồn, khiến cả hội trường lặng lẽ khóc.

Người bạn ngồi xa xa háo hức vô cùng khi nhìn thấy món thịt kho được đem ra bàn, là món mà bạn ấy thích nhất vào những ngày Tết. Và cả người bạn cùng nhóm, lẫn mình, đều quên điều khiển ánh sáng, bật đèn hội trường sau những phút giây sâu lắng ấy vì đang bận lau vội đi những giọt nước mắt.

Sau cùng, mình nhận ra, mỗi người một cảm nhận riêng, nhưng những ký ức vui buồn, những bữa cơm mẹ nấu ấm nóng, những lời răn dạy nghiêm khắc của bố đều ở lại bên mỗi người chúng mình, dù chúng mình có đi xa đến đâu.

Dù ở nơi đâu, mình vẫn luôn nhớ những ngày Tết bố mình mặc vest đi từ tầng trên xuống để mừng tuổi 2 chị em, nhớ hình ảnh mẹ tất bật trong bếp chuẩn bị cơm cúng, nhớ vị ngon ngọt, giòn giòn của giò ông nội cuốn, nhớ tiếng thằng em trai nheo nhéo đòi tiền mừng tuổi...

Mình cũng nhận ra rằng, đi xa là để biết rằng, mình yêu những thứ giản đơn thế nào. Đi xa là để biết rằng, mình yêu gia đình, quê hương đến mức nào.

Và hóa ra, đi xa, là để trở về.

Và hóa ra... đi xa, là để trở về!
Và hóa ra... đi xa, là để trở về!

Mình mong rằng, cậu sẽ luôn thật trân trọng những phút giây bên gia đình, và, luôn muốn trở về nhà, cậu nhé! Và mình sẽ hẹn gặp cậu tại bài viết lần sau!

4
Tớ là Nhi

Tớ là Nhi

Trust it and you can do it!

From the same author

I and my homesickness on Tet Holiday

That was my first Tet holiday in Japan, and also the first time I have unders...

Tớ là Nhi Tớ là Nhi · Study · 6 months ago

0
Experience the Ramen culture at Gokumaru Ramen restaurant (Part 1)

In this article, I will introduce to you Gokumaru Ramen – a “tiny but mighty”...

Tớ là Nhi Tớ là Nhi · Culture · about 1 year ago

1
Statue of Raccoon Dog - Tanuki no Okimono

When walking around the streets in Japan, especially in Osaka-Kyoto, have you...

Tớ là Nhi Tớ là Nhi · Culture · about 1 year ago

0

Others also read

Got something wrong on our system. Please reload and try again!
Success action!