Nhật ký Mito #1: Host Family của tôi - Waku Waku

Explore, Experience
Enjoy Japan

Nhật ký Mito #1: Host Family của tôi

Văn hoá

Nhật ký Mito #1: Host Family của tôi

Chào mừng các bạn đến với nhật ký của mình! Các bài viết này bao gồm các trích đoạn (đã được chỉnh sửa để có ngữ cảnh và dễ hiểu hơn) từ cuốn nhật ký mình viết trong thời gian làm học sinh trao đổi tại Mito, Ibaraki.

Rachel Faun

Rachel Faun

Published on 16 Oct 2020, 12:00

Qua đây, mình hy vọng mình có thể chia sẻ cùng các bạn những bài học mình nhận được, những sai lầm mình từng mắc phải và những kỷ niệm mình đã có tại nơi này.

Lần đầu gặp gỡ: Ngày 22/03/2014

"Lỡ họ không thích mình thì sao?"

"Trời ạ, mình còn không nói được trôi chảy tiếng Nhật, làm sao mà sống nổi đây?"

Khi ngồi trên xe bus và suy ngẫm về cuộc sống của mình trong 10 tháng tới, trong đầu mình chỉ toàn những suy nghĩ như thế này. Khỏi phải nói, lúc đó mình thực sự rất...rất lo lắng. Khi xe bus dừng lại, mình ngoan ngoãn xuống xe.

"Chà, ga Mito lớn thật đấy!" - Mình thầm trầm trồ

Thế rồi, mình thấy họ.

Một người phụ nữ Nhật Bản giơ tấm biển ghi "AFS" (AFS là đơn vị điều phối của chương trình trao đổi học sinh) và một đôi vợ chồng đứng cạnh. Mình vội vàng bước đến chỗ cô và trao đổi một chút bằng tiếng Anh. Sau đó, cô giới thiệu mình với cặp vợ chồng sắp trở thành "phụ huynh" của mình.

Sau khi bắt tay và cố gắng giới thiệu bản thân bằng tiếng Nhật một cách ngắc ngứ, mình đi về nơi sắp trở thành "tổ ấm" của mình.


Okay, chính thức rồi đây.

Mẹ host cắt cho mình và cô điều phối từ AFS mỗi người một miếng bánh bông lan cuộn matcha nhỏ. Khi hai người họ nói chuyện về các sắp xếp ở trường học, vấn đề tiền nong, các quy định và những điều cấm, mình chỉ chăm chăm vào miếng bánh vì nó ngon thực sự.

Bánh bông lan cuộn matcha đã trở thành món tráng miệng mình thích nhất
Bánh bông lan cuộn matcha đã trở thành món tráng miệng mình thích nhất

Hôm đó mình nhận được đồng phục học sinh, bao gồm giày trong nhà và giày ngoài trời, kèm với một chiếc điện thoại nắp gập của Nhật. Cả hai người cũng giải thích cho mình về những quy định trong nhà, mình chỉ nhớ được vài điều này thôi:

  • Giờ giới nghiêm là 7 giờ tối.
  • Không được xắn mép váy để làm váy ngắn hơn vì như vậy là trái với quy định của trường.
  • Đói thì phải nói. Bố mẹ không muốn con bị chết đói đâu.

Chuẩn rồi, mình là mình thích điều thứ ba nhất.


Sai lầm đầu tiên: 19/04/2014

Lớp mình có một chuyến đi thực địa đến Đại học Ibaraki để tham gia triển lãm khoa học. Một vài bạn học muốn đi chơi ở ga Mito sau khi triển lãm kết thúc. Lúc đó mình vẫn là học sinh mới (mình mới học được một tháng) và tất nhiên là mình sẽ muốn dành nhiều thời gian hơn để làm quen bạn mới rồi. Vì vậy, mình đã nhắn tin cho mẹ host và cứ đinh ninh rằng mình đã được phép đi chơi đến 7 rưỡi tối.

Đến 7 giờ, mình nhận được cuộc gọi từ mẹ host, mẹ hỏi mình đang ở đâu. Nghe giọng là mình biết mẹ đang giận lắm rồi. Vậy nên mình đã xin lỗi các bạn và ba chân bốn cẳng chạy về nhà (Ơn trời là nhà chỉ cách ga có 7 phút).

- "Tadaima..." Mình lí nhí cất tiếng khi bước vào nhà.

Mình có thể cảm nhận rõ ràng bầu không khí căng thẳng trong phòng. Bố host đang xem TV, còn mẹ host đang nấu bữa tối. Tiếng động duy nhất lúc đó là tiếng TV và tiếng thái rau, không ai nói một lời nào cả.

- "Gomen-nasai" Mình nói bằng một giọng nhỏ xíu và nghèn nghẹn.

Cảm giác tội lỗi và bối rối cứ tràn ngập tâm trí. Mẹ host quay lại nhìn mình, và bắt đầu giải thích lý do tại sao lại cần giờ giới nghiêm, và con gái đi trên đường sau giờ làm việc sẽ nguy hiểm như thế nào, và rất nhiều điều khác nữa.

Nói thật là lúc đó mình chỉ hiểu bập bẹ những điều mẹ nói thôi, lúc đó tiếng Nhật của mình còn yếu lắm. Vậy nên mình chỉ biết gật đầu và cầu nguyện rằng bài giảng này sẽ mau mau kết thúc.

Tận sâu trong lòng thì mình cũng không chắc là mình muốn làm theo những quy định đó không nữa. Họ cũng không phải là bố mẹ ruột của mình, vậy mà còn đặt ra nhiều luật hơn cả bố mẹ mình nữa.

Đêm hôm đó, mình đi ngủ, trong đầu tràn ngập ý nghĩ rằng liệu có phải mình đến Nhật đã là sai ngay từ đầu hay không...


Suy nghĩ bản thân: Hiện tại

Phải mất một thời gian mình mới hiểu rõ, nhưng cũng may là mình đã hiểu. Mình hiểu được rằng những quy định đó được đưa ra là vì mình. Mình thấy được rằng bố mẹ host thực sự quan tâm đến mình.

Thỉnh thoảng họ sẽ mua cho mình những món quà lưu niệm nhỏ, đưa mình đi du lịch, dẫn mình đến những chỗ ăn ngon và còn nhiều điều khác nữa.

Họ đối xử với mình như với con gái ruột vậy.

Mình luôn nói với mọi người rằng điều tuyệt vời nhất trong suốt quãng thời gian làm học sinh trao đổi chính là ba mẹ host của mình. Những kỷ niệm đẹp nhất của mình đều là với bố mẹ. Mình rất biết ơn vì những luật lệ bố mẹ đặt ra, và rất hạnh phúc khi được sống với họ.

P.S. Mình đã tăng 5kg sau chuyến đi học trao đổi lần đó...ờ thì, nhờ có điều luật #3 mà.


Cảm ơn các bạn đã theo dõi! Mình sẽ đăng thêm nhiều bài hơn nữa trong cuốn nhật ký này.

Nếu bạn thích bài viết này, hãy nhấn thích và mình sẽ viết thêm nhiều bài hơn nữa nhé.

Nếu bạn có bất kỳ câu hỏi nào, hãy cho mình biết qua phần bình luận bên dưới nhé, mình sẽ giải đáp cho các bạn ngay.

Các bạn nhớ đón đọc Nhật ký Mito #2: Cuộc sống trung học ở Nhật Bản nhé.

7
Rachel Faun

Rachel Faun

I’m a huge foodie and a culture enthusiast. I hope that my writings will give you a little glimpse of what life is like in Japan. Happy reading!

2 Comments

From the same author

Mito Diaries #1: My Host Family

Welcome to my diary! These writings will contain excerpts (edited to provide ...

Rachel Faun Rachel Faun · Culture · 10 months ago

2
Mito Diaries #3: Learning Japanese

Learning a new language is tough - like really, really tough. I don’t know ho...

Rachel Faun Rachel Faun · Study · 13 days ago

0
Mito Diaries #2: Japanese High School

During my student exchange days, I had the privilege of attending an all-girl...

Rachel Faun Rachel Faun · Culture · about 2 months ago

0

Others also read

Got something wrong on our system. Please reload and try again!
Success action!