Ở nhà một người bản địa - Waku Waku

Explore, Experience
Enjoy Japan

Ở nhà một người bản địa

Văn hoá

Ở nhà một người bản địa

Hay một kỉ niệm về nước Nhật mà tôi nhớ mãi trong lòng?

Vu Phuong Mai

Vu Phuong Mai

Published on 18 Nov, 12:00

Tôi và Khang kéo vali lên tàu điện ngầm.

Lúc này là gần 10 giờ 30 tối ở ga Temmabashi.

Tôi mở Google Map kiểm tra lại lộ trình một lần nữa. Sẽ là 13 điểm dừng trong 26 phút để tới ga Nagahara. Tiếp theo là khoảng 20 phút đi bộ từ Nagahara đến nhà anh Hiro. Chúng tôi có thể tới nhà anh ấy lúc 11 giờ 15.

Trừ chuyện đi bộ có thể bị lâu hơn dự kiến ra, tôi hoàn toàn tin tưởng vào sự chính xác của tàu điện ngầm Nhật Bản.

Tàu điện ngầm của Nhật lúc nào cũng đúng giờ
Tàu điện ngầm của Nhật lúc nào cũng đúng giờ

Chúng tôi xuống ga Nagahara đúng giờ, nhưng vẫn bị chậm trễ vì vali của tôi bất ngờ bị hỏng khoá. Dưới ánh đèn đường leo lét là bóng tôi và Khang mờ ảo lẫn trong tiếng kéo vali khó nhọc. Còn gần 2 cây số nữa mới đến nhà anh Hiro.

"Đi đêm thế này liệu mình có gặp cướp hay bị bắt cóc không nhỉ?" - Tôi chột dạ. Cũng may là Khang - em tôi, vẫn giữ được sự lạc quan. Thằng bé nói chuyện với tôi suốt dọc đường để tôi quên đi mối lo lắng sợ sệt trong lòng. Chúng tôi dừng ở cổng nhà anh Hiro lúc 11 giờ 30, muộn hơn dự kiến 15 phút. Tôi thật sự biết ơn gia đình họ vì đã đợi chúng tôi suốt từ chiều tối tới giờ.


Hiro là "host" của chúng tôi ở Osaka

Chúng tôi biết anh ấy qua Couchsurfing. Đây là mạng xã hội dành cho dân du lịch trải nghiệm. Khách du lịch sẽ kết nối với người dân bản địa và được lưu trú miễn phí tại nhà của họ khi khách tới đất nước mà họ tham quan.

Hiro có vẻ ít nói và điềm đạm - giống như ấn tượng ban đầu của tôi về người Nhật. Anh giúp tôi kéo vali qua các bậc thang nhỏ và giới thiệu cho chúng tôi nơi ăn uống, vệ sinh và ngủ nghỉ.

Nếu không có trải nghiệm sống tại nhà của người Nhật, có lẽ chúng tôi sẽ giữ mãi những ấn tượng ban đầu như cảm giác với Hiro, cũng như khó lòng hiểu được rõ nét những tính cách tốt đẹp của con người nơi đây: Nhiệt tình, chu đáo và thích sẻ chia. Những lấp lánh ấy, chúng toả ra từ bác Sonoko - mẹ của anh Hiro.

Bác Sonoko chính là lí do khiến Hiro lập tài khoản Couchsurfing. Chào đón những người khách phương xa tới lưu trú là một cách để mẹ con bác Sonoko trau dồi vốn tiếng Anh.

Bác Sonoko

Bác là giáo viên tiểu học tại gia. Phòng dạy học của bác nhỏ xinh và ấm cúng. Những chiếc bàn dài được kê theo hình chữ U, đủ cho khoảng gần 10 bạn nhỏ ngồi học. Trên tường dán bảng chữ cái tiếng Nhật và tiếng Anh, bên cạnh là bản đồ nước Nhật và bản đồ thế giới. Căn phòng phủ đầy sách và tài liệu dọc theo một bờ tường nhưng được xếp rất gọn gàng vào từng hộp, kệ.

Nếu bạn từng đọc hay câu chuyện về sự ngăn nắp của người Nhật trong các cuốn sách về chủ nghĩa tối giản, tôi tin bạn có thể hình dung được phần nào về căn phòng dễ thương này.

Phòng dạy học của bác Sonoko
Phòng dạy học của bác Sonoko

Căn bếp nhà bác Sonoko cũng nhỏ nhặn và khiêm tốn. Đây là nơi chúng tôi đã trò chuyện với nhau trong suốt thời gian tôi và Khang ở Osaka. Bác Sonoko nói với chúng tôi rất nhiều điều: về nước Nhật, về vùng Kansai và thành phố Osaka - nơi bác sinh sống. Trong cuộc nói chuyện, bác mời chúng tôi uống trà matcha và ăn bánh rán.

Lại nói tới bánh rán, bạn có thấy loại bánh này quen thuộc ở đâu đó không? Đây cũng là chính câu hỏi bác Sonoko đố chúng tôi kèm theo gợi ý là một đoạn nhạc mà bác hát. Khi bác Sonoko cất giai điệu đầu tiên, chúng tôi đã reo lên: "Là Doraemon!".

Lúc ấy, hai chị em tôi như được trở về tuổi thơ. Còn bác Sonoko thì giống như một bà tiên đang dịu dàng kể chuyện cho lũ trẻ về chú mèo máy đến từ tương lai.

Chúng tôi thưởng thức trà matcha và bánh rán cùng bác Sonoko sau giờ cơm
Chúng tôi thưởng thức trà matcha và bánh rán cùng bác Sonoko sau giờ cơm

Bác Sonoko luôn hỏi chúng tôi "những câu hỏi trước khi đi ngủ" thế này:

"Các cháu có thấy thoải mái không?"

"Có cần thêm chăn, gối, hay bất cứ thứ gì khác không?"

"Sáng mai có cần bác gọi dậy sớm không?"

Đó là những ấm áp mà tôi chẳng dám kì vọng ở một người xa lạ. Vả lại, chỉ có mẹ mới là người hay hỏi tôi những điều như thế này. Vậy nên, trong khoảnh khắc được nghe những lời hỏi thăm từ bác Sonoko, tôi cứ ngỡ như đang ở trong chính ngôi nhà của mình ở quê hương vậy.

Buổi sáng cuối cùng trước khi ra sân bay để trở về, tôi được mặc thử bộ Kimono của bác Sonoko

Tôi đã từng thử khoác lên mình bộ quốc phục Nhật Bản trong một lần tham gia Chương trình giao lưu văn hoá Việt - Nhật ở Hà Nội. Nhưng lần này, cảm giác thật là đặc biệt. Bộ Kimono của bác Sonoko đã cùng bác đi qua hơn 30 năm cuộc đời. Nó giống như người bạn - người đồng hành, chứng kiến những đổi thay trong cuộc sống của bác.

Ở nhà một người bản địa

Vừa khoác lên mình từng lớp áo, vừa được nghe bác Sonoko hạnh phúc khi kể về bộ Kimono nhiều năm tuổi, tôi cứ vui mãi. Tôi không chỉ được trải nghiệm bộ quốc phục của đất nước Nhật Bản, tôi còn được nghe chuyện về cả một đời người.

Tôi kết thúc chuyến du lịch Kansai vào một ngày mùa hè tháng 7 năm 2019, với đầy đủ trải nghiệm cơ bản của bất kì du khách nào khi tới đây: thưởng thức ramen và takoyaki ở Dotonbori; tham quan khu Gion và đi bộ dưới trời mưa lãng mạn ở Kyoto; chụp hình cùng những chú nai ở công viên Nara,...

Nhưng có lẽ, khoảng thời gian ngắn ngủi mà tôi lưu trú tại nhà bác Sonoko mới là kỉ niệm về nước Nhật mà tôi nhớ mãi trong lòng.

Cảm ơn bác Sonoko, cảm ơn Nhật Bản vì những mến yêu mà họ đã dành cho chúng tôi!

4
Vu Phuong Mai

Vu Phuong Mai

Feeling happiness in little things

From the same author

Staying at a local's house

Or a memory of Japan that I would forever keep in my heart?

Vu Phuong Mai Vu Phuong Mai · Culture · 15 days ago

0

Others also read

Got something wrong on our system. Please reload and try again!
Success action!