Sinh con ở Nhật giữa đại dịch! - Waku Waku

Explore, Experience
Enjoy Japan

Sinh con ở Nhật giữa đại dịch!

Cuộc sống

Sinh con ở Nhật giữa đại dịch!

Những hồi ức hài hước về việc sinh con ở Nhật của mình

Eternally Mimi

Eternally Mimi

Published on 14 Jan, 12:00

Mình chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ sinh con đầu lòng một mình bằng phương pháp sinh thường trong một bệnh viện không có ai nói tiếng Anh, ngay ở thời điểm khi đại dịch đang bùng phát trên toàn thế giới cả!.

Sáng sớm

Đúng ra mình đã phải xếp xong đồ để đi bệnh viện nhưng kiểu lúc đó mình lại bận rộn giặt giũ và tranh thủ xốc lại tâm lý cho hành trình này. Ngày hôm đó lẽ ra mình sẽ cùng chồng và mẹ chồng tổ chức sinh nhật cho cô em chồng và rồi cả nhà sẽ đưa mình đến bệnh viện để sinh con vào ngày hôm sau, lúc thai mình được 40 tuần 4 ngày.

Nhưng không có việc nào diễn ra theo đúng kế hoạch cả.

Mình thức dậy với những cơn co thắt diễn ra cách nhau khoảng 10 phúc. Lúc đầu thì không đau, nên mình tưởng lại là cơn gò chuyển dạ giả (Braxton Hicks), nhưng mình đã nhầm to!

Khoảng 10 giờ sáng, mình bắt đầu nhận ra là có chuyện gì đó không ổn, nhưng mình không muốn làm to chuyện vì lỡ như không có chuyện gì thật thì cũng phiền. Vậy nên, mình đã đánh thức mẹ mình vào khoảng 3 giờ sáng (theo giờ Nam Phi) để hỏi chuyện, và cả 2 mẹ con đều đi đến kết luận là mình thực sự nên bảo chồng mình gọi cho bệnh viện.

Tất nhiên, đây chính là lúc để làm to chuyện và nói cho Shota biết rằng có chuyện gì đó đang xảy ra rồi. Mình còn chưa chuẩn bị xong mà!

Đồ đi sinh còn chưa sắp xếp xong, còn mình chưa tắm cũng chưa ăn luôn. Mình đã hi vọng là mọi chuyện sẽ diễn ra theo đúng kế hoạch, nhưng không. Bây giờ thì cả 2 vợ chồng lại đang gọi cho bệnh viện và đo khoảng thời gian giữa các cơn co thắt, hiện tại đã rút xuống còn 5 phút.

Phòng bệnh của mình [Ảnh: Michelle Watanabe]
Phòng bệnh của mình [Ảnh: Michelle Watanabe]

Nhanh chóng đến kiểm tra ở bệnh viện

Sau khi kiểm tra cổ tử cung kỹ càng, với giọng tiếng Anh ngắc ngứ, cô y tá yêu cầu được gặp chồng mình để nói chuyện về kết quả.

Cổ tử cung của mình đã mở 2cm, vẫn y như tình trạng vài tuần trước đó, và các cơn co thắt vẫn còn quá yếu nên không cần lo lắng. Vậy nên cô y tá đã cho mình 2 lựa chọn, về nhà hoặc ở lại bệnh viện. Shota nói là mình nên ở lại, còn mình thì chỉ ước chi đi về nhà cho rồi! Trong 2 tiếng đầu, không có gì xảy ra cả. Một mình vừa chán mà lại còn chẳng có sóng điện thoại nữa chứ.

Khi vượt qua mốc thời gian 2 tiếng đồng hồ, tình hình đã thay đổi, và mọi chuyện bắt đầu diễn ra với tốc độ ánh sáng. Đùa thôi, mọi chuyện diễn ra rất chậm chạp.

Lúc đó mình đã mệt lả vì những cơn co thắt. Mình thường ngủ thiếp đi giữa những cơn co thắt ấy rồi sau đó lại bị đánh thức giữa cơn đau dữ dội.

Sau đó, mọi chuyện rất mơ hồ. 4 tiếng sau khi nhập viện, phải thừa nhận rằng mình đã bật khóc vì đau, năn nỉ để được tiêm thuốc giảm đau và cổ tử cung đã mở rộng 4cm. 2 tiếng sau, mình bắt đầu gào thét trong đau đớn và kiểm tra cổ tử cung như trong địa ngục. Điều tiếp theo mình nhận ra là mình đang bị ném quanh giường như một con búp bê vải trong khi các y tá cố gắng lấy ga trải giường ra từ dưới lưng mình. Cảm giác bị kiểm tra cổ tử cung như trong địa ngục vừa nãy là khi y tá đâm vỡ nước ối của mình!

Đến lúc này thì mình đã hoảng lắm rồi. Mình không hiểu họ đang nói hay làm gì cả. Mình không biết tại sao họ lại mạnh tay như vậy. Đầu óc mình rối bời, cơ thể thì mệt mỏi rã rời.

Sau 5 giờ chiều, cô y tá - người đã lật mình qua lại như lật bánh đến bảo mình, thức dậy và đi thôi: "Con cô sắp ra rồi!".

Vậy nên, mình đã đứng dậy, chậm chạp lê từng bước qua hành lang vào phòng sinh, ngồi lên một chiếc ghế có hình thù kỳ quái và bị nối vào các loại máy móc một lần nữa. Đây mới là lúc cuộc vui bắt đầu.

Trong phòng sinh

Trong phòng sinh, mình nửa nằm nửa ngồi trên chiếc ghế kỳ quái của họ, chân mở rộng và cơ thể mình đã có dấu hiệu muốn rặn đẻ. Cô hộ lý hay y tá gì đó đang bận thay đồ và chuẩn bị đã phải hét lên để bảo mình đừng rặn nữa. Việc cố gắng không rặn trong khi cơ thể đang muốn rặn là một việc cực kỳ khó khăn!

Các y tá đã phải hướng dẫn mình về quá trình sinh con vì lúc đó mình không biết mình đang làm gì hay phải dùng cái ghế có vẻ thú vị với tay cầm ở hai bên này như thế nào.

Mình cũng khá chắc là lúc đó mình đã nói tục. Nói cực kỳ nhiều. Mình không chắc là mình đã nói những từ gì nhưng nếu bạn tìm xem những cảnh phim sinh con được phóng đại trên Youtube thì bạn sẽ có thể tưởng tượng rằng lúc đó mình như thế nào.

So với một chị cũng đang sinh con ở phòng bên cạnh, mình nghĩ là giọng mình lúc đó giống như Godzilla vậy.

Những tiếng cuối cùng mình nhớ trước khi Jun chui ra là: "Thấy tóc rồi!" và mình đã nghĩ, "Chuẩn rồi, lôi thằng nhóc ra mau!".

Một lần rặn thật mạnh cuối cùng, và sau đó cu cậu đã ra đời. Lúc cái đầu và vai chui ra là kinh khủng nhất!

Nếu bạn đã từng tự hỏi cảm giác sinh con mà không cần gây tê ngoài màng cứng sẽ như thế nào thì hãy tưởng tượng bạn bị táo bón trong một năm và sau khi cái đầu chui ra thì phần còn lại sẽ chỉ có cảm giác như những con sâu thạch đang rơi ra ngoài. Nghe có vẻ thô thiển, nhưng đúng vậy đấy. Cảm giác cũng rất lạ vì nó giống như cảm giác muốn đi "nặng" vậy. Trời ạ, có khi mình đã "bĩnh" ra thật, nhưng mình không biết chắc, nếu không phải vậy thì mình thực sự rất mừng.

Quá trình khá là nhanh. Mình chỉ bận rộn trong khoảng một giờ trước khi người mình bị xé làm 2 bởi một thằng nhóc trông giống bố nó hơn là mình. Nhưng mà thằng nhóc này thực sự rất dễ thương...sau khi được tắm, lúc đó khuôn mặt cu cậu cũng đã trở nên rất hồng hào.

Theo như mình thấy thì lúc mới sinh, mấy em bé trông khá lạ và cảm giác sẽ hơi đáng sợ. Thử tưởng tượng xem, bạn nằm đó, vừa mới tống được tên nhóc nho nhỏ đó ra khỏi người, và khi bạn nhìn nó, ý nghĩ đầu tiên là: "Ồ...thằng nhóc đây sao? Có vẻ hơi xấu nhỉ."

Sau khi sinh vài giờ thì em bé mới dễ thương thôi! Và sau khi tắm nữa...

Con trai mình nè. [Ảnh: Michelle Watanabe]
Con trai mình nè. [Ảnh: Michelle Watanabe]

Các bạn có thể xem các video về trải nghiệm của mình trên Youtube =D

Quãng thời gian mình ở bệnh viện:

Con trai mình nè:

11
Eternally Mimi

Eternally Mimi

Hi! I'm Michelle from South Africa and currently I live in Japan with my husband and baby boy. I hope to share with you our experiences of family life and travel in Japan!

2 Comments

From the same author

The struggles of an international marriage

There are so many perks of being in an international relationship such as tra...

Eternally Mimi Eternally Mimi · Lifestyle · 3 months ago

0
An international love story

How I met my Japanese husband

Eternally Mimi Eternally Mimi · Lifestyle · 5 months ago

2
I gave birth in a Japanese hospital during a global pandemic!

A comical recollection of my birth experience in Japan

Eternally Mimi Eternally Mimi · Lifestyle · 4 months ago

2

Others also read

Got something wrong on our system. Please reload and try again!
Success action!