Xin chào Nhật Bản - Mình đến rồi đây! - Waku Waku

Explore, Experience
Enjoy Japan

Xin chào Nhật Bản - Mình đến rồi đây!

Cuộc sống

Xin chào Nhật Bản - Mình đến rồi đây!

Cảm xúc ngày đầu tiên đến Nhật Bản: buồn, vui, háo hức, mong chờ... Chính tại Nhật Bản, một hành trình mới của mình bắt đầu!

Yuri

Yuri

Published on 16 Jul, 12:00

Mình đến Nhật vào một ngày xuân ấm áp, nắng đẹp tháng 4 năm 2017. Mình vẫn nhớ khoảnh khắc chia tay đầy nước mắt của gia đình và bạn bè với mình tại Nội Bài.

Mình vẫn nhớ bầu trời Hà Nội khi ấy sáng bừng sau cơn mưa buổi sớm mai trong trẻo ra làm sao… Mình vẫn nhớ, Nhật Bản chào đón mình bằng những ánh nắng vàng tươi như thế nào… Mình đã khóc rất nhiều, cũng đã từng muốn lùi bước khi đứng giữa cửa check-in của sân bay. Mình không nỡ rời xa bố mẹ, mình vẫn muốn ăn cơm mẹ nấu, đi chợ hoa với bố, tranh nhau rửa bát với em trai,…

Nhưng khi tiếng soát vé vang lên, mình đã biết, mình phải đi thôi

Quay đầu nhìn lại gương mặt mẹ, lắng tai nghe thật rõ lời tạm biệt của bố. Vậy là, mình mặc kệ nước mắt rơi, đã chính thức từ bỏ lại những năm học tiếp theo của cổng trường đại học, cứ thế mà bước tới khu vực soát vé bước lên máy bay.

"Phải cố gắng, thật cố gắng Huệ nhé!"

Các bạn đến tạm biệt mình, ai cũng long lanh mắt...
Các bạn đến tạm biệt mình, ai cũng long lanh mắt...

Đây có lẽ cũng là lần đầu tiên mình được đi máy bay, cảm giác của mình sợ lắm vì đến ô tô mình còn say. Nhưng có lẽ, mọi sự buồn bã của cuộc chia tay ban nãy vẫn còn ảnh hưởng khá lớn tới mình, nên mình không hề hấn gì trong khoảng thời gian 6 tiếng.

Dịp mình đi cũng là thời gian nhập học của các trường tiếng vậy nên đến 60-70% số khách trong chuyến bay đó là du học sinh. Hơi buồn chút xíu vì các bạn gần như ai cũng có bạn đi cùng, chỉ riêng mình là lẻ loi…

15:35 chủ nhật ngày 09/04/2017 mình đã tới Đất nước Mặt trời mọc

Từ ô cửa sổ nhỏ trên máy bay, mình đã kịp nhìn quang cảnh Nhật Bản trên cao. Nó có chút gì đó đẹp và hấp dẫn vô cùng. Bước ra khỏi máy bay, vào sảnh check- in của sân bay Haneda, mình mới bắt đầu cảm nhận được không khí mang phong cách Nhật Bản: khung cảnh rộng lớn, giọng người bản xứ văng vẳng bên tai, dòng người xếp hàng ngay ngắn.

Sau gần 1 tiếng làm thủ tục, lấy hành lý, báo tin cho mẹ, mình đã gặp được cô mình và đã được lần-đầu-tiên-đi-tàu-điện. Mình chẳng lạ lẫm gì với các chuyến tàu hoả của Việt Nam, nay lại thấy rất thích thú với hệ thống tàu điện của Nhật Bản. Ngồi tàu điện khoảng gần 1.5 tiếng đầu hồ, qua 2 lần đổi tàu, ngắm nghía đủ các mái nhà san sát nhau, ngắm những nhà ga đi qua

Mình đã đặt chân đến ga Shinokubo - nơi mà sau này gắn bó với mình tận gần 4 năm tại Nhật

Một cửa hàng hoa gần ga Shinokubo được chụp vội lúc mình đợi cô nạp vé tàu.
Một cửa hàng hoa gần ga Shinokubo được chụp vội lúc mình đợi cô nạp vé tàu.

Ga Shinokubo ngày trước hơi nhỏ chỉ có 3 cửa soát vé chứ không được to, đẹp như bây giờ. Thế nhưng, nơi đây luôn nhộn nhịp tiếng nói cười đủ các thứ tiếng: Nhật, Việt, Anh, Hàn... cứ văng vẳng bên tai, khiến mình thích thú vô cùng.

Vai đeo chiếc ba lô đựng đủ thứ đồ, mắt mải mê theo những dòng chữ tiếng Nhật trên các biển hiệu rực rỡ màu sắc, chân bước đều theo cô. Mình lướt qua bao dòng người, vào một con ngõ nhỏ, gặp một vài người Việt Nam.

Vậy là mình đã đặt chân tới ký túc xá - ngôi nhà 5 tầng đã cũ

Nó mang một nét gì đó cổ xưa, màu sơn đỏ nhợt nhạt với những vết ố đen rải rác. Ngôi nhà có đến 15 phòng, mỗi phòng chỉ vẻn vẹn 20-25 mét vuông nhưng lại có sức chứa đến 2-4 người. Ban đầu thì mình cũng rất sốc, mình không nghĩ bỏ ra con số nếu tính theo tiền Việt Nam là 5-6 triệu đồng một tháng mà lại ở trong căn phòng bé thế.

Kí túc xá đầu tiên của mình. Lên ảnh nhìn đẹp ghê!
Kí túc xá đầu tiên của mình. Lên ảnh nhìn đẹp ghê!

Nhưng bù lại, các anh chị trong ký túc xá lại vô cùng thân thiện. Đúng ra, ký túc xá đó là ký túc xá của một trung tâm tiếng Nhật, mình chỉ là người ở ghép. Mọi người trong đây hầu như là người quê ở Thanh Hoá. Cô sau khi dẫn mình vào ký túc xá, xếp đồ cho mình và đưa cho mình 1 man yên để mình chi tiêu tạm thì cũng ra về. Còn lại, các chị trong phòng giúp đỡ mình hết.

Chị chủ ký túc xá tên là Hậu - chắc một số bạn bên Nhật đều nghe đến Phạm Hậu của Du học Thanh Giang Seikou rồi nhỉ? Chính là chị ấy đó! Chị giải thích cho mình về nội quy ở tại ký túc xá, giúp mình làm quen với mọi người trong phòng.

Một góc phòng của mình, vừa sang chưa kịp dọn nên còn hơi bừa. Mà hơi nhỏ các bạn nhỉ?
Một góc phòng của mình, vừa sang chưa kịp dọn nên còn hơi bừa. Mà hơi nhỏ các bạn nhỉ?

Phòng mình khi đó có 3 người là chị Vân, chị Dinh và Linh. Chị Vân lúc đó chuẩn bị đi làm, nên mình cũng chẳng kịp hỏi han gì nhiều. Chị Linh là người mình đã nói chuyện nhiều nhất. Sau đó là buổi đi mua đồ ăn đầu tiên với Linh. Linh dẫn mình đến một siêu thị khá gần nhà, nó khá rẻ nên chắc mọi người ai cũng biết - Gyomu.

Thói quen của người mới sang Nhật là gì các bạn nhỉ?

Là mua đồ mà cứ quy đổi sang tiền ở quê hương đó! Mình cũng vậy. Cầm gói mì, hộp sữa lên mà cứ đắn đo: "Ui, những 200 nghìn tiền Việt á, đắt thế, không dám mua đâu!". Nhưng rồi qua vài lời giải thích tâm lý của Linh, mình cũng đã lựa chọn được những đồ phù hợp mặc dù vẫn xót lắm.

Ga Shinokubo tối hôm đó, trời se lạnh lại còn mưa... Mình chụp nhân lúc đi mua đồ cùng Linh
Ga Shinokubo tối hôm đó, trời se lạnh lại còn mưa... Mình chụp nhân lúc đi mua đồ cùng Linh

Trở về phòng, bữa ăn đầu tiên tại Nhật Bản là tô mì Hảo Hảo Việt Nam với ly nước táo. Tối rồi, lòng chợt gợn buồn.

"Vậy là từ nay, mình phải cố gắng tự lập thôi"

Trải đệm, mình nằm xuống, gọi điện để thông báo cho bố mẹ. Nhìn mắt bố đỏ hoe, mắt mẹ còn mọng nước, bất giác lại tủi thân, nhớ nhà, nhưng mình vẫn cố gắng như không có gì. Mình cười và kể cho bố mẹ nghe một ngày qua của mình như thế nào. Kết thúc một ngày, chia tay Việt Nam, làm quen Nhật Bản, mình tự nhủ sẽ phải thật cố gắng để không phải nuối tiếc với những dang dở còn lại ở Việt Nam.

Tạm biệt Việt Nam, hẹn ngày gặp lại. Xin chào Nhật Bản, mình cùng cố gắng nào!

"初めまして、フェと申します。よろしくお願いします"


Những năm tháng của ngày đầu sang Nhật, chúng ta ai cũng giống nhau. Cùng mang những khao khát của tuổi trẻ, những háo hức mong chờ thay đổi bản thân để bắt đầu cho một hành trình mới.

Chúc bạn sẽ có những tháng ngày thanh xuân ý nghĩa tại đất nước này, chúc bạn thành công với những gì bạn cố gắng. Cảm ơn!

0
Yuri

Yuri

Một người nhạy cảm, thích giao tiếp với mọi người nhưng khi buồn sẽ im lặng đến khó hiểu.

From the same writer

Hello Japan - Here I come!

On the first day arriving in Japan, I had very mixed feelings: sad, happy, ex...

Yuri Yuri · Lifestyle · 5 months ago

0
Got something wrong on our system. Please reload and try again!
Success action!